Thứ Tư, 19 tháng 9, 2007

Change Your Attitude... and You Change Your Life

Chúc mọi người một ngày mới bình an và hạnh phúc, sáng nay bước chân lên công ty sớm thật, Bùi Nhi chở đi mà. Mình vẫn cứ viết blog và có ai đó vào xem blog thì biết rằng mình còn được nhớ đến. Hôm qua vô tình vào xem blog của một người bạn cũ, thấy bài viết có lần giành cho mình đâu mất rùi, lòng thấy buồn quá, biết làm sao được nhỉ. Đôi lúc ngồi ngẫm nghĩ không biết mình nên cư xử thế nào cho phải, cho có thể không làm buồn lòng bất cứ một ai, thật khó. Mình nghĩ đến rồi thở dài buồn bã, chợt giật mình còn nhiều chuyện phải làm quá. Mong cho tất cả những người mà mình đã quen biết hãy sống thật hạnh phúc dù họ đi theo con đường nào, dù có còn nhớ đến mình nữa hay không. Cuộc sống còn rất nhiều điều đẹp đẽ mà tạo hóa ban tặng, hãy cho chính mình một cơ hội để thay đổi và đón nhận, đừng buồn phiền nữa mọi người nhé.

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2007

Ngày ấy!

Lâu rồi không viết blog, chẳng biết cảm xúc chạy đâu hết, ngày 1-9-2007 V cùng các chị đi Suối Tiên, có 4 chị em thôi nhưng cũng vui, lâu rồi không đi xe buýt (chính xác là từ khi không còn làm ở siêu thị Smiling), mới xuống xe là ai cũng mệt phờ râu, ngồi 1 tiếng rưỡi lận mà. Mấy chị em nhà V đi với mục đích thưc tập trang điểm và chụp hình là chính (hi hi). Trong khi người ta đến nới đi long vòng chơi thì 4 chị em V ngồi bày đồ nghề ra trang điểm. Đem một thùng đồ nghề trang điểm, tưởng là trang điểm cô dâu chứ hihi, người ta đi chơi mấy vòng, trở lại vẫn còn trang điểm. Xong là cũng 11 giờ . Vác đồ đi kiếm chỗ chụp hình, hi hi vậy mà ai cũng xung lắm, vào cảnh là cười toe. Ăn trưa xong, “chặm” lại rùi đi tiếp. Mấy chị em nhà V chơi với nhau thui cũng vui lắm rồi, thừa cơ hội ba má không có nhà, mấy chị em mua hơn 1 kg tôm về hấp bia, được một bữa tưng bừng khói lửa luôn. Ghi lại để sau này còn nhớ lại mà vui vui phải ko?

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2007

Hai sắc hoa ti-gôn



Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn

Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ đến với yêu đương.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi”.

Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy”.

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai.

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi.

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?

Thơ T.T.KH

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2007

Thơ tình sưu tầm

Ai đã từng xem phim "người tình Tần Thủy Hoàng" chắc cũng không khỏi tiếc thương cho cô A Phòng xinh đẹp phải không. Vũ thích nhất là những câu thơ trong phim, post lên để mọi người đọc heng .

Tâm Sự Tần Vương

Gió cuốn đi tháng năm dài đăng đẳng
Tình vẫn còn mà người chẳng thấy đâu
Hận trời xanh vô tình nhắm mắt
Chẳng chịu nghe chịu hỏi chịu trông
Mặc giông tố cuốn đi tình yêu chân thật
Khiến ta cuồng si khiến nàng đau khổ
Mang trên vai gánh nặng tương tư
Người anh hùng vương vấn bởi nặng chữ tình
Nếu suốt đời buôn ba lặn lội
Mà vẫn không giữ được người tri kỷ hồng nhan
Thì dù cho có nắm được cả giang san
Vẫn cảm thấy xót xa ân hận
Muốn tỏ mặt anh tài
Lòng muốn khóc mắt cũng không rơi lệ
Rượu cạn rồi lại ngập nỗi nhớ mong
Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử
Ý chí vững vàng mà tỉnh cảm mênh mang .

Nỗi lòng A Phòng

Ngày tháng cũ mịt mờ như trong mộng
Người thân yêu xa mãi tận chân trời
Thế gian này phản phúc biết bao nhiêu
Sao người nỡ quên đi tất cả
Tình yêu đầu ngây thơ chân thật
Có thể nào sống lại với ta
Như biển sâu tình khiến ta đau đớn
Tháng năm trôi mái tóc đã điểm sương
Dứt không được hình anh trong tâm khảm
Đừng bỏ đi hạnh phúc của ngày mai
Đời cô tịnh là điều căng go nhất
Đửng chờ đợi tháng năm quay đầu lại
Dứt không ra nỗi đau khổ tình đời
Đừng nhẫn nại vì mối tình xưa nữa
Hoa nở xuân về mà tình đã ra đi
Để tim ta vấn vương bụi trần thế.

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2007

Mưa!

Một năm qua đi với bao kỉ niệm vui buồn và đổi thay, nhìn lại chỉ còn là những kỉ niệm, tôi nghĩ lại mà không khỏi chạnh lòng. Có phải người ta sẽ thật buồn khi nhớ lại những kỷ niệm vui nhưng không thể sống lại với nó, hay nhìn lại thực tại có nhiều thứ thay đổi quá không?. Bây giờ khi ra trường mới biết tại sao người ta nói kỷ niệm thời đi học chằng ai nói kỷ niệm thởi lấy chồng hay …

Hôm qua trời mưa xối xả như trút nước thế mà mình lại không mang nón, với cặp mắt kiếng cận tôi ko thể lái xe tiếp được, tắp vào mái hiên bên đường nhìn trời mưa, thấy mưa rơi ngoài đường mà trong long lạnh căm, cảm giác đau khó tả vì trời mưa thì nhiều kỉ niệm lắm ….

Sáng mở mắt dậy thì trời cũng lại mưa, tin bão ở đâu đó nghe thất não nề. Cuộc sống có những ngày nắng đẹp và những ngày thật u ám, phải có cả hai thì mới là cuộc sống phải không nào. Tôi thức dậy và tự nói với mình : hãy cố gắng, hãy cố gắng!!!

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2007

Lời chúc dễ thương

Mong bạn thao thức đêm dài để quý ánh nắng ban mai

Mong bạn gặp cơn mưa để quý những ngày nắng đẹp

Mong bạn bận rộn để trân trọng những giây phút thảnh thơi

Mong bạn có lúc thật buồn để cảm nhận giá trị niềm vui

Mong bạn nếm trải nỗi đau để biết chia sẻ với những người đồng cảnh

Mong bạn đôi lần vấp ngã để trải nghiệm thấy mình lớn khôn

Mong bạn có lần mất mát để biết ơn những gì đang có

Mong bạn khóc được để xóa nhòa tổn thương mang theo thời gian

Mong bạn giữ được ký ức tình yêu qua bão tố cuộc đời

Mong bạn sống thật lòng ngày gặp mặt để thanh thản khi nói lời chia tay


Thứ Tư, 4 tháng 7, 2007

Quà tặng cuộc sống

Có một ngân hàng, mỗi buổi sáng, cung cấp vào tài khoản của bạn 86.400 USD.

Số dư trong tài khoản không được phép chuyển từ ngày nay qua ngày khác.

Mỗi buổi chiều, ngân hàng sẽ hủy bỏ hết số dư còn lại mà bạn đã không dùng hết trong ngày. Bạn sẽ phải làm gì? Sử dụng hết số tiền đó, Dĩ nhiên!!!!

Mỗi người trong chúng ta đều có 1 ngân hàng như vậy.

Tên ngân hàng là THỜI GIAN. Mỗi buổi sáng, ngân hàng này cung cấp cho bạn 86.400 giây.

Và mỗi buổi tối, ngân hàng sẽ xóa bỏ, coi như bạn mất, thời gian mà bạn không đầu tư được vào các mục đích tốt. Ngân hàng không cho phép bạn được để lại số dư trong tài khoản. Cũng không cho phép bạn bội chi.

Mỗi ngày, ngân hàng lại mở một tài khoản mới cho bạn. Mỗi tối nó lại hủy hết những gì còn lại trong ngày. Nếu bạn không dùng được hết thời gian mà bạn có trong ngày, người bị mất chính là bạn.

Không có chuyện quay lại ngày hôm qua. Không có chuyện tiên trước cho “ngày mai”. Bạn phải sống bằng những gì bạn có trong tài khoản ngày hôm nay.

Hãy đầu tư vào đấy bằng cách nào đó, để bạn có thể nhận được nhiều sức khỏe, hạnh phúc, và thành công nhất! Đồng hồ vẫn đang chạy. Hãy cố thực hiện thật nhiều trong ngày hôm nay.

Để biết được giá trị của MỘT NĂM, hãy hỏi một học sinh bị ở lại một lớp.

Để biết được giá trị của MỘT THÁNG, hãy hỏi một người mẹ sinh con thiếu tháng.

Để biết được giá trị của MỘT TUẦN, hãy hỏi biên tập viên của một tuần báo.

Để biết được giá trị của MỘT GIỜ, hãy hỏi những người yêu nhau đang mong chờ được gặp nhau.

Để biết được giá trị của MỘT PHÚT, hãy hỏi một người bỏ lỡ chuyến tàu.

Để biết được giá trị của MỘT GIÂY, hãy hỏi một người vừa thoát khỏi một tai nạn.

Để biết được giá trị của MỘT PHẦN NGÀN GIÂY, hãy hỏi người vừa nhận được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic.

Hãy quý trọng từng giây phút mà bạn có! Và hãy nên quý thời gian hơn nữa bởi vì bạn đang chia sẻ thời gian đó với ai đấy thật đặc biệt đối với bạn, đủ đặc biệt để có thể chia sẻ thời gian của bạn. Và hãy nhớ rằng thời gian chẳng chờ đợi ai cả.

Ngày hôm qua đã là lịch sử.

Ngày mai là một bí ẩn. Hôm nay là quà tặng. Cũng vì vậy mà nó được gọi là Present!!!(có nghĩa là Hiện nay, mà cũng có nghĩa là Quà tặng).

Bạn bè thật sự là một loại nữ trang quý hiếm.

Họ khiến bạn mỉm cười và khuyến khích bạn thành công.

Họ lắng nghe bạn, họ chia sẻ với bạn những lời khen tặng,và họ luôn muốn mở trái tim ra với chúng ta.

Hãy gởi những lời này đến với ai mà bạn xem như BẠN MÌNH. Và nếu những dòng này lại trở về với bạn, bạn ắt biết rằng bạn đang có một vòng tròn bạn hữu.