Today is Friday, I feel happy all day, maybe the reason is tomorrow is weekend (hihi) . I was absent in my English class this evening because I had not prepared the lesson before. I don't know I was right or wrong when I decided that. I promise myself that I will study hard and live in pleasure, that make me feel better more.
Tomorrow, I am going to go to Moc Bai Market in Tay Ninh with my close friend, Tam Linh. We are going to buy something, mostly we want to go out to relax. I hope we will have a good trip. Please go with me, My God.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài hãy đến để sửa lại mọi sự trong ngoài chúng con. Amen.
Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2008
Thứ Tư, 15 tháng 10, 2008
Today
Today, I go to work as usual but there is nothing to do in my company. I feel boring and my eyes are full of sleep. This morning I practised to type on my computer with a software and after that I listened English. I want to become a person who is good at English, but English turned out to be more difficult than I thought. I need something which encourage me to study as a good goal. Maybe the reason that I haven't set myself a goal. Try, Try, I would do better to do than wait a miraculous thing, do you think so? "Better late than never", this is the sentence I like very much, if only I studied hard sooner. I hope that I study English to become a teacher in the future, if not it is still usefull for my job since my job requires to have good english skills, specially, reading skill. Only if I realize the importance of studying English will I study hard. Sometimes, I asked myself whether I wanted to study, why I was lazy like that. From now, I will study English hard whether or not I will be good for me. Everything is not complex, it is up to your attitude.
Thứ Ba, 14 tháng 10, 2008
Thinking...
In the day before, I thought too much about everything about me. I used to think about the bad thing, so it made me more and more disappointed. When I read a book which I read last year, I feel better now. I am practising the way of thinking, I am going to think about the beautiful things in my life. I believe in God. Thank my God.
Thứ Ba, 7 tháng 10, 2008
It is raining ...
Today, it is raining and I can't go home now. I stay at my company and write something for my blog. For a long time, I haven't written any entry. I have felt so sad some recent days, I felt very lonely. I wish someone had saw me.
Thứ Tư, 16 tháng 7, 2008
Ngẩn ngơ
Lâu rồi không viết blog, blog này chắc cũng chỉ còn mỗi mình tớ thăm blog của cậu thôi Vũ ạ. Cậu sao rồi, dạo này tớ thấy cậu hay buồn và ngẩn ngơ lắm. Cậu không dám đối mặt với tình cảm của mình ư?. Một lần đau khổ thì đã là gì đâu, tớ hiểu cậu lắm, vì cậu nhát gan lắm, trái tim cậu mong manh và dễ bị tổn thương, cậu sợ nó lại phải đau nữa, tớ thương cậu lắm. Cậu lại còn sợ rằng sẽ không thể đem hạnh phúc đến cho người mình yêu thương, sợ phải thay đổi lắm đúng ko?. Tớ hiểu, cậu mong một cuộc sống có ý nghĩa và làm được nhiều điều có ích. Tớ khuyên cậu nhé, hãy tự tin và vui vẻ lên, vì quanh cậu luôn luôn có Chúa đồng hành với cậu, phó thác mọi sự cho ngài nhé, rùi cậu sẽ được sự bình an, hãy tin tớ nhé. Tớ chúc cậu vui vẻ và hạnh phúc.
Bạn của cậu
TTKV
Bạn của cậu
TTKV
Thứ Hai, 28 tháng 4, 2008
Hi Hi ....
Buồn ngủ ơi là buồn ngủ nhưng chưa được đi ngủ vì đầu tóc còn ướt quá. Tuần nào mình cũng đi đến tối mới về nên ko gội đầu sớm được. Hôm nay đúng là một ngày không thể quên được, lần đầu tiên V bị đối xử như vậy, chợt tỉnh ra là mình đã hành động theo tình cảm mà không dùng lý trí suy xét, những tưởng rằng người ta cũng nghĩ giống mình hi hi, cứ mỗi lần gặp chuyện gì đó xong thì mình lại rút được một kinh nghiệm thấy cũng ko mất mát gì cả mà hay hay. Đôi lúc để nghiệm ra cho mình một đường đi đúng đắn cũng cần nhiều vấp ngã rùi mới nhận ra giá trị thực của nó. Đứng lên đi tiếp nào Vũ hi hi.
Thứ Năm, 6 tháng 3, 2008
Ngày mai tươi đẹp
Lá cây xanh rồi lại vàng, hoa nở rồi lại tàn. Nhìn những chiếc lá khô, hoa tàn đó lần lượt rời bỏ cành cây, thở dài một tiếng trở về với cát bụi, chắc bạn sẽ nghĩ : chúng đi rồi không bao giờ trở lại.
Nhưng xuân đi rồi xuân đến, hoa tàn rồi hoa lại nở, cành cây trơ trụi lại mọc ra những lá xanh tươi. Con đường nhỏ vắng vẻ, trống trải lại tràn đầy những bông hoa rực rỡ. Cái mất đi ngày hôm qua lại hoàn toàn khôi phục trở lại, nhìn thấy những điều này, bạn còn cảm thấy thế giới này thiếu gì nữa?
Chính vì hoa tàn lá rụng mới khiến cho đất cát màu mỡ, ẩn chứa sức mạnh. Chính vì có sự mục nát điêu tàn của chúng thì mới có mùa xuân năm sau sáng lạn. Trong hàng triệu mầm non tươi mới đó, trong những nụ hoa rực rỡ đó, trong những nụ cười trẻ thơ đó chẳng phải đang viết ra tên tuổi của những người đã khuất hay sao?
Không có cái cũ ra đi thì làm sao có cái mới đến? Sinh ra vốn là đi tới cái chết, chết là để thúc đẩy sinh ra.
Trong cái vũ trụ muôn đời bất biến, luân chuyển không ngừng, thay nhau sinh diệt này, chúng ta sẽ không sống mãi, nhưng chúng ta có thể "tồn tại" vĩnh hằng!
Ngày mai...
Bất luận ngày hôm nay đáng lưu luyến thế nào thì ngày mai cũng sẽ không chần chừ đến để thay thế, bất luận chúng ta chống chọi hay bình thản, sinh tồn hay tử vong thì ngày mai cũng sẽ bước tới không dừng chân.
Ngày mai bình thường mà vô hình, nó mau chóng biến thành ngày hôm nay, hóa thành ngày hôm qua, trở thành những ngày đã qua.
Ngày mai là không thể biết được, là một chuỗi những dấu chấm hỏi , kéo chúng ta bước tới trước thêm một ngày, lớn thêm một ngày tuổi nhưng vẫn không biết sẽ tăng thêm được cái gì, giảm bớt đi cái gì.
Ngày mai là gian nan, phải làm việc, phải suy nghĩ, phải chiến đấu.
Ngày mai là mong manh, giống như hạnh phúc của con người vậy, có thể có bệnh tật, đau khổ.
Ngày mai giống như một tờ giấy trắng! Chúng ta có thể tiếp nhận rồi để nó trở thành một bài thi bỏ trống, cũng có thể nguệch ngoạc vài nét lên nó, nhưng cũng có thể biến nó thành một kiệt tác có màu sắc tuyệt mỹ, có tâm tư tình ý diệu vợi.
Vì vậy ngày mai phụ thuộc vào sự sáng tạo của chúng ta. Đối với những người yêu nhau, ngày mai có thể là giai đoạn đẹp đẽ của họ. Đối với người nông dân cực khổ, ngày mai có thể là một vụ thu hoạch lớn...Cho dù có một vĩ nhân nào đó mất đi vào ngày mai thì hoàn toàn không phải là ngày mai chiến thắng người đó, mà là người đó, mà là người đó làm cho ngày mai trở nên vĩ đại, khiến ngày mai trở thành một ngày vĩnh viễn được ghi nhớ.
Đừng đợi ngày mai bước đi tới chúng ta mà hãy bước tới ngày mai! Không chờ đợi mà là xây đắp, chúng ta mới có thể có được một ngày mai thực sự tươi đẹp của chính mình.
(Sưu tầm)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

